Bài đăng

Ậm ừ

Chậm, một tiếng yêu Lậm, người mất tiêu Ngậm, sầu bấy nhiêu Đậm, màu ấp iu Hận, đời hẩm hiu... Mải miết, mải miết, đời gối chiếc Quả quyết, quả quyết, rồi nuối tiếc Đoạn kết, đoạn kết, là cái chết. Ly biệt, Đoàn viên, Đưa tiễn, Ly biệt,... Không biết kiểu viết thơ này originally bắt nguồn từ đâu nhưng tôi lấy cảm hứng từ anh Tiến Công (Họa Nguyên): https://www.facebook.com/tiencong1905

Nước Mắt

Lâu rồi cũng không khóc Quen rồi những cơn đau Thu mình vào trong góc Gặm nhấm chay nỗi sầu

Ước được một thoáng ngày xưa

Cố gắng bao nhiêu cho đủ Phát điên bao nhiêu mới vừa Kẻ điên trông vào ủ rũ  Ước được một thoáng ngày xưa.

Yêu đương khỉ gió

Nói yêu tôi đi, dù là giả dối Tôi muốn hạnh phúc khi yêu em thôi Không muốn khổ đau, không muốn mệt mỏi Không chịu nổi tình đơn phương nữa rồi. Tôi si mê em, cảm giác chết tiệt Ai cướp lấy tôi những ngày bình yên? Ai gieo cho tôi những ngày nhung nhớ? Chẳng hay chẳng biết tim này chơ vơ. Cảm xúc tôi vì em mà lo sợ Ký ức tôi vì em mà ùa về Hay thôi coi đoạn tình như dang dở Chẳng tha chẳng thiết tình này tái tê.

Thức thời

 Em như bão gió trong tim Tôi như ở đó, lặng im một đời Thu vào tầm mắt nụ cười Vô danh tiểu tốt thức thời tương tư Tâm tình cứ giữ khư khư Trách sao duyên số khước từ bi ai Đơn phương lưỡng lự mệt nhoài Đớn đau sao cứ miệt mài nhớ nhung Sợ tình đôi ngã người dưng Sợ tôi mệt lả sau lưng yêu nàng Tình chẳng mấy chốc tiêu tan Tình tàn chớp nhoáng dở dang lỡ làng. - Quyen -

Đàn ghi ta

 Tôi Ngồi ngân Ngồi nga Đàn ghi ta Viết cho Người ta Vài ba Lời ca Để rồi lo Rồi lắng Rồi đắn Rồi đo Có nên Gửi cho Người ta  Hay là Bao Ngày qua Ở phương Trời xa Chúng ta Thành ra Hai người Xa Lạ? ... Vài người bước qua đời tôi Vài lời trót lưỡi đầu môi thôi mà Vì sao tôi chẳng thể nghỉ ngơi? Vì sao tôi chẳng thể thành thơi? Vài người nói tôi đã sai Vài người chỉ buông một tiếng thở dài Tìm đâu đây để có ngày mai? Tìm đâu đây để có trong tôi chút ưu tư Còn lại?

Sao tự dưng lại chọn biến mất?

 Chỉ là một chuỗi ưu phiền Sao tự dưng lại chọn biến mất đi Kiếp người được có mấy khi Tự dưng lại chọn chia ly kiếp người Vài ba cái kết nửa vời Vài ba cái chết đẹp đời dở dang Lơ thơ lững thững lang thang Thiên đàng rơi xuống địa đàng còn đây Nhặt nhạnh thêm chút gió mây Để cho ta biết thân này hư không Mong cầu một mớ bòng bong Một lý do sống, một lòng an yên... ...Chỉ là một chuỗi ưu phiền Sao tự dưng lại chọn biến mất đi? - Angel Corn -

Còn ta ở đây thương nhớ tương tư một Sài Gòn đau đớn đến chẳng thể thở than

Một cách tự hào và ngạo nghễ Ta đã từng rất say mê Nơi Sài Gòn hoa lệ Giờ đây Sài Gòn cũng đâu quá tệ Vẫn hoa lệ một cách ê chề Hoa cho người giàu, lệ cho kẻ nghèo. Nóng nực, lạnh lẽo. Hòn Ngọc Viễn Đông Giờ chỉ còn là cái bóng Người ta cứ sống Mà chẳng dám nghĩ đến tương lai. Ai đúng, ai sai? Thứ lịch sử mà luôn được nhắc lại. Nhưng có một thứ vẫn luôn tồn tại ... Sài Gòn trong tôi mãi là một cô gái Mơn mởn như giọt sương sớm ban mai Vậy mà cô ta đã phải gánh trên vai Đỡ đần sáu mươi hai đứa con còn lại. Vốn dĩ chẳng phải một người mẹ Cũng đâu thể tận hưởng tuổi xuân. Cô hồng nhan làm chi để rồi bạc phận Cô bệ rạc đó còn ai bâng khuâng. Ta thương cô nhưng ta mặc kệ. Cô không là nơi ta chọn quay về. Là nơi ta đến, không để quay về. _written by Quyen Viết cho những năm tháng Sài Gòn đã và đang đau...

Đồng

  Tiền ơi liệu có khóc không Mỗi khi làm khổ nỗi lòng một ai? Trần gian vốn dĩ an bài Đồng tiền liệu có cứu lại bao nhiêu? Thì cũng độc bước cô liêu Cô đơn đón gió đìu hiu quay về? Nặng một nỗi đau ê chề Mấy ai có được mặc kệ thế gian? -Angel Corn-

Đêm không ngủ

Hình ảnh
  Tĩnh mịch thức giấc trong đêm Trăng mang người đến, trước thềm xuân sang. Hoa nở chốc chốc lại tàn Cớ chi vướng bận người sang kẻ hèn Cuộc đời đổi trắng thay đen Có chăng đã lỡ cái hẹn năm xưa? Người đi ta chẳng tiễn đưa Trăng mang người đến, ta vừa chiêm bao. -Angel Corn-