Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2026

không cho mình sai

Tôi không dám để mình sai Tôi ép buộc mình phải đúng Tôi sợ hãi và trốn chạy Thôi thì khó quá để mai Tôi trì hoãn qua ngày dài Qua những đêm thâu thức trắng Qua chây lười và tự trách Qua lãng mạn hóa nỗi đau Tự an ủi mình cũng ngầu Cố tìm lại chút giá trị Giá trị tôi là gì nhỉ? Đôi khi chỉ cần hiện hữu Thôi hãy so đo thành tựu Trôi mãi lo âu quạnh hiu Không, sao không thể thất bại Ai chưa từng một lần sai Từng trừng phạt bản thân hoài Không xứng đáng được vui vẻ Than thân trách phận xui xẻo Than đất trách trời bạc bẽo Quá khứ không thể níu kéo Bản năng con người tham lam Giá mà hồi đó đã làm Không làm hoặc không lười nhác - Acorn

Linen

Linen và chiều cao Xinh đẹp và tiêu dao … Ở thời khắc hiện tại Làm sao tái hiện lại … Nơi không được nói chuyện Thất tình chốn hành thiền … Chiếc lá vàng em nhặt Biết chăng tôi đã đặt? … Nghe em nói em lạnh Thương em rồi mong manh … Tôi là kẻ háo sắc Nên nhận quả báo chắc … Em đẹp trên tất cả Giữa một vạn người qua … Rồi em cười với người Tôi tội nghiệp yếu đuối … Mắt nhìn tôi đêm đó Thất tình tôi thêm to … Rồi tôi cố chủ động Cho thoả lòng mong ngóng … Nhiều đêm chẳng thể ngủ Ảo tưởng làm sao tu … Được kể chuyện em nghe Được nghe em nhỏ nhẹ … Em đã nhìn tôi chứ Tôi đau lòng rồi ư … Tôi thì đợi em đấy Đợi mỗi đến một ngày viết lung tung, cho Yushui

thơ cũ mình viết

Đừng buồn em nhé dù tôi biết nỗi buồn sẽ luôn ở đó Nhưng đừng đau đớn mà tự xét nát tâm hồn Đời người ai cũng có riêng cho mình mồ chôn  Tôi thì thích hơn việc mình được làm tro bụi Ý tôi là đừng lo sợ vì một đời chỉ là chuyện nhỏ Nỗi đau có vẻ to tát nhưng cũng sẽ tan biến Tan biến theo sự sống và hơi thở ta một ngày   Tôi không tìm được ý nghĩa cuộc sống dù có nhiều điều muốn làm Tình yêu thương là thứ giữ mạng tôi Tôi cũng tâm thường và cần được dạy dỗ  Nhưng xin được khuyên em thôi chìm trong đau buồn Sóng trong lòng cứ vỗ, nước mắt cứ tuôn  Thì thôi cũng xong xuôi một kiếp người  Nếu không tu hành thì ai chẳng muốn hưởng thụ Nhu cầu hạnh phúc của tôi là chính đáng mà phải không em Tôi trăn trở vẫn cứ hoài trăn trở Sao không thể tốt đẹp dành cho nhau Nhưng rồi cũng kệ mà đành chấp nhận Chấp nhận mọi thứ như nó vốn dĩ là  Đôi khi là bât lực trước kẻ mạnh Bất lực trước cái ác hoành hành...