không cho mình sai

Tôi không dám để mình sai

Tôi ép buộc mình phải đúng

Tôi sợ hãi và trốn chạy

Thôi thì khó quá để mai


Tôi trì hoãn qua ngày dài

Qua những đêm thâu thức trắng

Qua chây lười và tự trách

Qua lãng mạn hóa nỗi đau


Tự an ủi mình cũng ngầu

Cố tìm lại chút giá trị

Giá trị tôi là gì nhỉ?

Đôi khi chỉ cần hiện hữu


Thôi hãy so đo thành tựu

Trôi mãi lo âu quạnh hiu

Không, sao không thể thất bại

Ai chưa từng một lần sai


Từng trừng phạt bản thân hoài

Không xứng đáng được vui vẻ

Than thân trách phận xui xẻo

Than đất trách trời bạc bẽo


Quá khứ không thể níu kéo

Bản năng con người tham lam

Giá mà hồi đó đã làm

Không làm hoặc không lười nhác


- Acorn



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ở đây rồi

Pluto

Vũ Thuỷ