Bài đăng

Mèo

Người tôi thích thích mèo Tôi từng không nhưng vì họ mà thích Năm bảy năm chớp mắt cái vèo Người ta thành công tôi thì nghèo ... Tôi hay nhìn đời tròn méo Người ta nhìn đời trong veo Thấy mình chỉ được cái leo lẻo Còn đâu đời mình lắm ngặt nghèo ... Thôi cùng lắm thì ai cũng tèo
Ngừng làm việc trở nên quá uỷ mị Bất hạnh nên trong lòng toàn đố kỵ Vẫn còn tự cho rằng bản thân thú vị Luôn luôn thèm khát sự chú ý Chẳng được tích sự gì Lại hay tỏ ra đắc ý Thấy người khác ngã ngựa là khoái chí Tìm đến giải trí để được thoải mái tí

Choàng tỉnh dù chưa hoàn chỉnh

Khi còn thở Tôi sẽ viết nhạc và làm thơ Vẫn thơ thẩn thẫn thờ và than thở Vẫn luôn đầy khuyết điểm và trăn trở Có đôi khi tự nhìn mình và đời nham nhở Khi còn thở Tôi sẽ dở tệ và mộng mơ Sẽ luôn bị phê bình và nhắc nhở Sẽ thất bại và gặp trắc trở Mọi chuyện sẽ kết thúc khi tôi tắt thở. Và tôi nghĩ Tin một lần bản thân làm được cũng chẳng mất mát gì Tôi tổn thương quá nhiều thì xứng đáng được hạnh phúc Tôi gây tội quá lớn thì tôi sẽ chuộc tội Và tôi nghĩ Mình cần tha thứ cho chính mình Tha thứ cho nhưng tủi hổ và uất nghẹn Để một mai còn chăm sóc được cho ai đó Một đời chỉ bình thường như vậy thôi. Cứ ép mình phi thường, chì chiết mình tầm thường. Cũng đuối rồi.

Giãi bày

giãi bày hôm nay ở đây lúc này giãi bày tạm quên đi mạng sống là to tát cái tôi cái ngã cũng chỉ là tro cát khi thân thể gào lên vì đói khát thì bản năng phần người bất lực mà thoái thác nhập nhằng giữa cái thiện cái ác không là gì tạm nhận mình dốt nát thôi thì cũng đỡ hơn thối nát vòng luẩn quẩn biết đâu là lối thoát. ... nhìn thế giới trần trụi bản thân lại không thoát khỏi trần tục kiếp người đáng thương lầm lũi kiếp người tán dương tội lỗi. ... dạy nhau đạo đức tôn giáo thay nhau bạo lực hỗn láo ác giả ác báo bát nhã bát nháo ... tôi trăn trở về tạm bợ tạm bợ là hiếm hoi tôi để cái tôi mình vào vì nó tạm bợ và vô nghĩa nhưng tôi vẫn cứ có nó ở đó hoặc là không? không tức thị sắc, sắc tức thị không.

Lờ đờ uể oải

Tầm thường tai tiếng Lầm đường đau điếng Thèm thuồng ngấu nghiến Trần truồng quyến luyến. A Di Đà Phật Loài thú sinh tật Loài sống như vật Loài chết như thật. A Di Đà Phật Có óc như đần Nói dóc như thần Bới móc hư dần.

A Di Đà Phật

Sẽ là thiền Sẽ là chánh niệm Sẽ là tội lỗi Sẽ là khổ đau Sẽ là sai lầm Sẽ là rệu rã Sẽ là tất cả Sẽ là hư vô Sẽ là nấm mồ Sẽ là cát bụi Sẽ là buồn tủi Sẽ là buông xuôi.

Những điều tốt đẹp

Nghĩ khách quan thì cuộc sống tôi là tốt đẹp Chỉ vì cái bản tính đau đáu chuyện nhân sinh Và những tổn thương âm ỉ dai dẳng Những mong mỏi có hơi xa vời Đôi khi lại tự huyễn hoặc mình không xứng đáng Dù trong thâm tâm muốn chết mẹ Lại tự khinh rẻ mưu cầu hạnh phúc  Tự chì chiết mình kém cỏi Tự trách mình là gánh nặng Lại oán than mình xứng đáng mà Có lúc thấy mình tồi tệ cần được chết đi … Nhưng tôi đã duy trì sự sống này Bằng những chất liệu tốt nhất mình có Dù đôi lúc những tính xấu rất con người trỗi dậy Như 7 mối tội đầu  Mà tôi vốn dĩ cũng đâu tỏ ra mình trong sạch Tôi biết nhục … Đã có những người tốt đẹp xuất hiện Đã có những thứ hay ho tôi được học Mục tiêu tôi theo đuổi là chính đáng Mưu cầu hạnh phúc là chính đáng … Đã có những lúc tôi sợ phiền lòng một ai Đã có những lúc tôi thiện chí giúp đỡ Đã có lúc tôi hy sinh và chịu đựng Cũng đã có lúc áy náy vô cùng vì mang tội Cũng có những tội lỗi tôi không nhận thức ra … Những lời xin lỗi và cảm ơn chưa được nói Những sai ...

giữ cho mình không hận thù

tôi sẽ giữ cho mình không hận thù nhưng quyết không làm kẻ đần mù tôi cũng không phải là bậc chân tu vẫn nuôi tham vọng tìm nơi ẩn trú nhìn đâu cũng là bầy đàn lẩn lú tự xưng rân ủ, sao toàn rân u.

THẤP HÈN/ 7 mối tội đầu

Chính tôi sinh vật thấp hèn Chính tôi ghen ghét bon chen kiếp người Chính tôi là kẻ chây lười Chính tôi bụng đói rồi đòi ăn no  Chính tôi thùng rỗng kêu to Chính tôi háo sắc diễn trò thanh cao Chính tôi tham vọng khát khao Chính tôi phẫn uất tự bao biện cùn.

Vô thường

Niềm vui chóng tàn Nỗi đau kết thúc Vở diễn đóng màn Hưởng dương đến lúc Trót ở thế tục Rồi sẽ thăng thiên Thất tình lục dục Giật mình quy nguyên Chết là dĩ nhiên.