thơ cũ mình viết
Đừng buồn em nhé dù tôi biết nỗi buồn sẽ luôn ở đó Nhưng đừng đau đớn mà tự xét nát tâm hồn Đời người ai cũng có riêng cho mình mồ chôn Tôi thì thích hơn việc mình được làm tro bụi Ý tôi là đừng lo sợ vì một đời chỉ là chuyện nhỏ Nỗi đau có vẻ to tát nhưng cũng sẽ tan biến Tan biến theo sự sống và hơi thở ta một ngày Tôi không tìm được ý nghĩa cuộc sống dù có nhiều điều muốn làm Tình yêu thương là thứ giữ mạng tôi Tôi cũng tâm thường và cần được dạy dỗ Nhưng xin được khuyên em thôi chìm trong đau buồn Sóng trong lòng cứ vỗ, nước mắt cứ tuôn Thì thôi cũng xong xuôi một kiếp người Nếu không tu hành thì ai chẳng muốn hưởng thụ Nhu cầu hạnh phúc của tôi là chính đáng mà phải không em Tôi trăn trở vẫn cứ hoài trăn trở Sao không thể tốt đẹp dành cho nhau Nhưng rồi cũng kệ mà đành chấp nhận Chấp nhận mọi thứ như nó vốn dĩ là Đôi khi là bât lực trước kẻ mạnh Bất lực trước cái ác hoành hành...