một ngày trong đời là tôi yêu cô ấy hay yêu lấy tôi đây? yêu lấy cái tưởng tượng có cô ấy bên đời là tôi tu không nổi nên phạm giới mất rồi là tôi, tôi có tội mà thôi, cũng đã vui cơn hỷ nộ ái ố là tôi chọn bước vô trách làm sao duyên số cô ấy đã có bồ! mà cho dù không có cổ sẽ yêu tôi sao? là tôi mơ mộng hão trời đã đổ mưa rào… gột rửa mọi hư ảo mà tôi bấu víu vào nhưng cảm ơn đẹp đẽ Vũ Thuỷ của mùa hè! - Acorn thương gửi cô gái tôi gặp gỡ ở thời điểm đặc biệt nhất trong đời.
To như bánh xe bò Là khi đứa trẻ biết hình thành nỗi lo Mất đi sự hồn nhiên vốn có Hồn nhiên gì nổi giữa đời rủi ro. To như bánh xe bò Là khi ta cho cái ngã mình to tát Tội ác loài người là đống rác "Chuyền" từ thế hệ này sang thế hệ khác. To như bánh xe bò Là khi nhân danh “lý tưởng” để giày xéo tự do Đánh đổi sự chiến thắng bằng máu đỏ Cùng những sự thật còn bỏ ngỏ. Thực ra tôi đang học cách buông bỏ Vì lời nói không đủ trọng lượng đến từ kẻ ăn bo bo Chẳng biết bao giờ tôi mới thôi trăn trở Có lẽ là khi tôi đã nép một góc an phận thủ thường. Bày mưu tính kế đủ đường Mà thôi vạn vật vô thường Vô minh hay tỏ tường Đều được chết thành tro sương. Ngoại trừ…những cái chết cao cấp hơn. … vĩ cuồng tầm thường
tôi không thể mãi mua vài tờ vé số, không thể mãi có ve chai giấy vụn, không thể mua nốt rau, bánh,… tôi không có gì ngoài nỗi bức xúc. tôi không có gì ngoài mong muốn lo riêng cho bản thân và người thân mình. tôi không có khát vọng đi đó đây mà từ thiện, cũng không chắc mình sẽ làm điều đó khi đủ đầy. tôi chỉ có lòng trắc ẩn và nỗi bức xúc. và nỗi bức xúc. người miền Nam của tôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét