Nỗi đau âm ỉ Đến nay cũng được vài năm nhỉ Cũng đã từng chăm chỉ Giờ tổn thương hoá lầm lì Sợ ngoài kia người ta xầm xì Cầu những kẻ cay độc câm đi Bi đát hóa đời ta lâm li Chẳng ai chịu hoan hỉ Mà nghe tôi thủ thỉ Sự sống ngỡ như ác quỷ Giận mình không nỡ thoái thác đi Đói khát rách nát chua chát đốn mạt Nói chung là đau đến bỏng rát.
biết nói gì đây em ơi tôi đã làm được gì đâu cho đời đời tôi vốn dĩ chẳng kham nổi đời em thôi xin phép được rút lui mình bên nhau nốt hôm nay thôi ngày mai tôi phải trả em lại rồi trả em lại cho một tôi khác nhưng không phải tôi kẻ lang thang cảm ơn đã diễn cùng tôi nhé thân phận là diễn nhưng yêu em là thật có lẽ ngày mai tôi vẫn sẽ ghé chỉ là không phải tôi em thường gặp là một tôi của ngần ấy năm người mà em nghĩ tôi là người ấy người đó trở lại và giành lấy May của tôi ơi, Oon đến rồi này!
Một cách tự hào và ngạo nghễ Ta đã từng rất say mê Nơi Sài Gòn hoa lệ Giờ đây Sài Gòn cũng đâu quá tệ Vẫn hoa lệ một cách ê chề Hoa cho người giàu, lệ cho kẻ nghèo. Nóng nực, lạnh lẽo. Hòn Ngọc Viễn Đông Giờ chỉ còn là cái bóng Người ta cứ sống Mà chẳng dám nghĩ đến tương lai. Ai đúng, ai sai? Thứ lịch sử mà luôn được nhắc lại. Nhưng có một thứ vẫn luôn tồn tại ... Sài Gòn trong tôi mãi là một cô gái Mơn mởn như giọt sương sớm ban mai Vậy mà cô ta đã phải gánh trên vai Đỡ đần sáu mươi hai đứa con còn lại. Vốn dĩ chẳng phải một người mẹ Cũng đâu thể tận hưởng tuổi xuân. Cô hồng nhan làm chi để rồi bạc phận Cô bệ rạc đó còn ai bâng khuâng. Ta thương cô nhưng ta mặc kệ. Cô không là nơi ta chọn quay về. Là nơi ta đến, không để quay về. _written by Quyen Viết cho những năm tháng Sài Gòn đã và đang đau...
Nhận xét
Đăng nhận xét