Nghĩ khách quan thì cuộc sống tôi là tốt đẹp Chỉ vì cái bản tính đau đáu chuyện nhân sinh Và những tổn thương âm ỉ dai dẳng Những mong mỏi có hơi xa vời Đôi khi lại tự huyễn hoặc mình không xứng đáng Dù trong thâm tâm muốn chết mẹ Lại tự khinh rẻ mưu cầu hạnh phúc Tự chì chiết mình kém cỏi Tự trách mình là gánh nặng Lại oán than mình xứng đáng mà Có lúc thấy mình tồi tệ cần được chết đi … Nhưng tôi đã duy trì sự sống này Bằng những chất liệu tốt nhất mình có Dù đôi lúc những tính xấu rất con người trỗi dậy Như 7 mối tội đầu Mà tôi vốn dĩ cũng đâu tỏ ra mình trong sạch Tôi biết nhục … Đã có những người tốt đẹp xuất hiện Đã có những thứ hay ho tôi được học Mục tiêu tôi theo đuổi là chính đáng Mưu cầu hạnh phúc là chính đáng … Đã có những lúc tôi sợ phiền lòng một ai Đã có những lúc tôi thiện chí giúp đỡ Đã có lúc tôi hy sinh và chịu đựng Cũng đã có lúc áy náy vô cùng vì mang tội Cũng có những tội lỗi tôi không nhận thức ra … Những lời xin lỗi và cảm ơn chưa được nói Những sai ...